Posts Tagged ‘ngu cung lyrics’

Nhạc: Ngũ Cung
Lời: Nguyễn Vĩnh Tiến

Màn đêm xuống
Những bậc thang chập chùng
Lặng lẽ theo ta một hình bóng
Quẩn quanh
Màn đêm khuấy dòng máu nóng không hình hài
Từng thói quen
Rong chơi ngục tối…vực sâu
Đường xa khuất tiếng nhạc mê man gọi ai…
Màn đêm trắng một màu sắc đã lạnh dần từng hơi ấm quanh
Gió luồn qua
Một lồng ngực tối…

Dạt dào bầu trời xanh mênh mang ngang trời mây quận trắng
Cuồn cuộn rồng vàng bay bay trên Thăng Long, Thăng Long thành
Và hào hùng ngọn bút xé lưỡi kiếm viết lên khung trời xanh ngọc
Ngàn đời, Thăng Long này… (more…)

Một thoáng mùa thu, cùng em lên vùng hoang vu
Cùng đứng trên cao đỉnh Phan xi păng
Ở trốn thiên đường đó đất trời đã như để dành
Là dành cho ta giữa đại ngàn ấy
Nào hãy đắm mình trong mây mù xám (more…)

Từng đêm sau những giấc mơ, tiếng ru của mẹ thẫn thờ
Mẹ hôn lên vầng trán thơ, nồng nàn ôi nước mắt
Lời ru vang từ chiến tranh, nghìn thân xác tiếc chi đời xanh
Giờ ngang trái nỗi đau lặng câm (more…)

Oh…oh…

Oh…oh…

Bản mèo ánh trăng sáng
Tay dắt cương dấu con ngựa dưới sàn
Chàng trai người Mông vắt em yêu ngang lưng ngựa đó
Ngựa mang thiên thần lên đỉnh núi. (more…)

Bốn cột khen ai khéo khéo trồng

Kẻ thì lên đánh kẻ ngồi trông

Trai cong gối hạc khom khom cật

Gái uốn lưng ong ngửa ngửa lòng

Bốn mảnh quần hồng bay phấp phới

Hai hàng chân ngọc duỗi song song

Chơi xuân mới biết xuân trăng tá

Cọc nhổ đi rồi lỗ bỏ không… (more…)